modung.vn Nhận tư vấn
Trang chủWebsiteBài viết
Website

Lieferando hoa hồng bao nhiêu? 13–30% mỗi đơn và cách giữ khách quen

Lieferando thu khoảng 13–14% mỗi đơn nếu quán tự giao, 25–30% nếu tài xế của họ giao (gastroinsider.de, consult-gastro.de). Website riêng trả một lần, không phần trăm mỗi đơn. Nên đừng chọn một bỏ một — dùng app lấy khách mới, dùng web riêng giữ khách quen.

TRẢ LỜI NHANH

Nói trước cho sòng phẳng: chúng tôi làm và bán chính loại website nói tới trong bài. Lieferando không công bố biểu phí cho nhà hàng ra công chúng — các mức trên do trang chuyên ngành Đức tổng hợp, hợp đồng từng quán có thể khác.

“Bỏ Lieferando là mất đơn” — nỗi sợ đó có thật không?

Có thật, nhưng chỉ đúng một nửa. Cắt app thì mất đường vào của người lạ; giữ mỗi app thì mất phần trăm trên cả những người vốn đã là khách quen.

Tôi biết cái bếp đó. Dầu nóng tạt lên tay, chuông đơn kêu lúc đang cầm chảo, mười một giờ đêm mới ngồi được xuống ghế. Lúc ấy mà bảo bỏ app, ai chả sợ. Lieferando là nền tảng thống lĩnh thị trường Đức, hơn 15 triệu người dùng hoạt động (số Statista, consult-gastro.de dẫn lại, 2026). Tôi không xúi anh chị cắt. Chưa bao giờ.

Nhưng để ý: bán trên nền tảng là thuê ki-ốt trong trung tâm thương mại của người khác. Đông thật. Chỉ có điều tiền thuê ăn theo doanh thu — bán càng chạy, trả càng nhiều. Và bà chủ trung tâm giữ danh sách khách, không phải anh chị.

Mỗi đơn 28 € qua Lieferando, quán thực sự còn lại bao nhiêu?

Quán tự giao mất khoảng 13–14% giá trị mỗi đơn. Để tài xế nền tảng giao thì mất khoảng 25–30%, có nguồn ghi 30–31%. Số theo gastroinsider.de (“Lieferando Kosten Restaurant 2026”), consult-gastro.de 2026, gastrosystem.app. Ba chữ tiếng Đức trong hợp đồng: Provision — hoa hồng; Selbstlieferung — quán tự giao; Full-Service — tài xế nền tảng giao.

Nghe “mười ba phần trăm” thì nhẹ như không. Nhưng đó là một người làm công vô hình, ăn lương theo từng đơn anh chị bán được, không nghỉ phép, không ốm.

Một phép tính minh hoạ, giả định. Đơn trung bình 28 € (mức consult-gastro.de dùng làm ví dụ), 20 đơn một ngày, 26 ngày một tháng — 520 đơn, doanh thu 14.560 €.

Bốn nghìn ba trăm sáu mươi tám euro. Đủ trả lương một người thật, đứng bếp thật, cạnh anh chị mỗi tối.

Còn khoản không nằm trên hoá đơn của quán: Servicegebühr — phí dịch vụ thu của khách. Từ 02/04/2025, ban đầu 2,5% giá trị đơn, tối đa 0,99 €, áp cho đơn quán tự giao; theo ghi nhận của jack-news.de và gastroinsider.de, mức này về sau được nâng, có nguồn ghi tới 5% (trần 0,99 €), đơn do Lieferando giao lên tới 5% trần 1,49 €. Không một xu chảy về quán. Khách thấy tổng đắt hơn rồi kể với bạn là quán mình bán đắt. Tiền người khác thu, tiếng mình chịu.

Công bằng mà nói: hợp đồng vô thời hạn, báo huỷ trước 30 ngày, không có phí cố định hàng tháng (gastroinsider.de 2026). Quán mới mở chưa có khách thì không phải bỏ tiền trước. Đấy là ưu điểm thật, tôi không giấu.

Nhưng nhìn tới cuối bảng tính. Ví dụ của consult-gastro.de (2026) tính thế này: đơn 28 €, sau giá vốn món ăn 30% và 2 € bao bì thì còn khoảng 10,60 €; trừ tiếp 7 € hoa hồng (mức 25%) — còn 3,60 €. Và nguồn này nói rõ, từ 3,60 € đó vẫn còn phải trả tiền lương với tiền điện. Nền tảng cầm 7 €, quán cầm 3,60 €. Bếp là của mình, 12 tiếng đứng chảo là của mình, mà phần chia thì bên kia gần gấp đôi.

Tiêu chíLieferandoWebsite riêng của quán
Phí mỗi đơn13–14% tự giao / 25–30% nền tảng giao0% hoa hồng mỗi đơn
Doanh thu tăng gấp đôi thì chi phíTăng gấp đôiKhông đổi
Ai giữ số điện thoại, lịch sử đơnNền tảngQuán — mỗi quán một cơ sở dữ liệu riêng
Tên quán trên GoogleCó thể bị mini-site của nền tảng đứng trênTên miền chính là tên quán
Đội tài xếCó sẵnKhông có — quán tự giao hoặc khách tự tới lấy
Mang khách mới tớiMạnh — hơn 15 triệu người dùng tại ĐứcKhông tự đẻ ra khách

Web riêng vẫn tốn tên miền .de khoảng 10–35 € một năm. Theo gastroinsider.de còn có chi phí ẩn: vị trí ưu tiên “TopRank” tính thêm tiền, quán không được bán giá cao hơn thực đơn tại quán, và bị hạn chế marketing trực tiếp tới khách.

Cả bảng rút lại còn một câu: tiền trong quán chỉ rơi vào hai ô. Tiền thuê kênh — trả theo doanh thu, ngừng trả là mất chỗ đứng. Tiền mua tài sản — trả một lần, tên miền và dữ liệu khách đứng tên quán. Bán gấp đôi thì tiền thuê ki-ốt gấp đôi. Cái nhà thì vẫn thế.

TỰ TÍNH: số đơn mỗi ngày × 3,64 € × 26 = ______ € một tháng (nếu tự giao); thay bằng 8,40 € nếu tài xế của họ giao.

Vì sao gõ tên quán mình trên Google lại ra một trang khác?

Vì nền tảng lập sẵn hàng loạt trang nhỏ mang tên gần giống tên quán, thường chỉ khác cái đuôi tên miền. Những trang đó được tối ưu tìm kiếm tốt hơn trang của chính quán nên đứng trên trong kết quả Google. Người Đức gọi chúng là Schattenwebseiten — website bóng. Nói kiểu ki-ốt: chủ trung tâm treo biển tên quán anh chị ngoài cổng lớn, chữ to đèn sáng, nhưng mũi tên dưới tấm biển chỉ vào quầy thu ngân của họ.

Theo tageskarte.io (bài “Schattenwebseiten: Wie sich Lieferando das große Geschäft sichert”, meininger.de/fizzz đưa lại): hơn 120.000 website bóng trên toàn châu Âu, riêng Đức khoảng 50.000; chính nhà sáng lập Christoph Gerber tiết lộ cách làm ấy bắt đầu từ năm 2011, chạy chừng mười năm mới bị phanh phui.

Người lên tiếng trong bài báo ấy là chủ Jack Glockenbach — một quán Việt ở khu Isarvorstadt, München. Ông nói ông đã 17 năm gây dựng quán và cái tên đó, nguyên văn: “Er habe in 17 Jahren den Laden und den Namen aufgebaut.” Mười bảy năm. Người mình, quán mình, cái tên mình đặt lấy — rồi khách gõ đúng cái tên ấy lại rơi vào chỗ khác. Chuyên gia luật cạnh tranh Rupprecht Podszun gọi cách làm này là “unfair” — không sòng phẳng.

Phải nói cho đủ hai chiều. Lieferando phản hồi rằng đó là dịch vụ “Mini-Sites” nằm trong hợp đồng, có lợi cho quán nhỏ vốn không có web riêng, và quán hoàn toàn có thể chọn không tham gia (opt-out) theo điều khoản. Tôi ghi nguyên lời họ, anh chị tự cân.

Tối nay làm giúp tôi một việc mất ba mươi giây: gõ tên quán mình kèm tên thành phố, xem kết quả đầu tiên dẫn về đâu. Nếu ra một trang không phải của mình, hỏi thẳng người phụ trách tài khoản về chuyện opt-out.

Ngoài tiền hoa hồng, quán còn mất gì mà không thấy trên hoá đơn?

Mất danh sách khách, mất quyền chủ động, mất luôn quyền biết trước luật chơi sẽ đổi thế nào. Ba khoản này không nằm ở dòng nào trong bảng kê hàng tháng.

Thứ nhất: dữ liệu khách. Anh chị nấu cho một người ăn ba năm liền, tuần nào cũng đúng món ấy, mà trong tay không có số điện thoại của họ. Người ta biết quán, quán không biết người ta. Không có số thì không nhắn được; không nhắn được thì không làm nổi combo, không có chương trình khách quen, tới ngày họ ngừng đặt cũng chẳng biết vì sao.

Thứ hai: anh chị không cô đơn. Khảo sát IHK (Phòng Công nghiệp & Thương mại Đức) năm 2025, consult-gastro.de dẫn lại: 62% đối tác Lieferando được hỏi nói không hài lòng với điều kiện hợp tác, 71% thấy mình buộc phải phụ thuộc nền tảng để còn cạnh tranh được. Bà Ingrid Hartges của DEHOGA (Hiệp hội khách sạn – nhà hàng Đức) nói gọn: “30 Prozent – da kann der Gastronom nicht existieren” — “30 phần trăm thì chủ quán không sống nổi”.

Thứ ba: mặt đất dưới chân không đứng yên. 17/07/2025, Lieferando thông báo cắt khoảng 2.000 tài xế tại Đức, chừng 20% đội xe, chuyển sang dùng nhà thầu phụ; công đoàn NGG đình công phản đối. Việc đó đã chạy thật: tới tháng 3/2026, theo hội đồng lao động ở Berlin được aktuelle-sozialpolitik.de dẫn lại, riêng Berlin đã mất gần một phần tư nhân sự. Trước đó, 02/10/2025, công ty mẹ Just Eat Takeaway.com về tay quỹ đầu tư Prosus, thương vụ khoảng 4,1 tỷ euro (Handelsblatt, heise online).

Tôi không nói mấy chuyện đó chắc chắn làm quán anh chị thiệt — có khi chẳng ảnh hưởng gì. Ý tôi là đấy là những biến số anh chị không có lấy một phiếu biểu quyết. Đổi sang chỗ khác cũng thế: theo gastroinsider.de, Uber Eats lấy 14–15% khi quán tự giao và 30% khi nền tảng giao, Wolt khoảng 15% và 25–30%. Luật chơi của mô hình nền tảng là vậy, không phải lỗi riêng một cái tên. Chính DEHOGA khuyên quán có vị trí tốt và có khách quen thì đẩy mạnh Abholung (khách tự tới lấy) và tự giao — không mất hoa hồng, lại giữ được liên hệ trực tiếp với khách.

Việc làm được trong 30 giây: mở app, đếm tuần rồi có bao nhiêu khách đặt tới lần thứ hai. Đó là số khách anh chị đang trả tiền cho người khác để giữ hộ mình.

Website riêng làm được gì — và thật lòng, nó KHÔNG làm được gì?

Nó làm được: nhận đơn đặt món và đặt bàn thẳng vào tay quán, không mất phần trăm mỗi đơn, giữ số điện thoại khách trong cơ sở dữ liệu riêng của quán. Nó KHÔNG làm được: tự mang khách mới tới, và tự giao hàng hộ anh chị.

Phần không làm được nói trước. Web riêng không tự đẻ ra khách — nó là cái nhà, không phải cái chợ, phải có người biết địa chỉ mới tới. Chúng tôi cũng không có đội tài xế: khách đặt trên web thì anh chị, người nhà đi giao, hoặc khách tự tới lấy (Abholung). Tôi không hứa thứ hạng Google, không hứa bỏ app là lợi nhuận tăng ngay. Quán chưa có khách quay lại lần hai thì dựng web lên rồi ngồi đợi chuông — sẽ không có chuông. Nên tôi luôn nói: giữ app, nhưng đừng chỉ có app.

Phần nó làm được, kể theo một ngày trong bếp. Đơn chạy theo luồng Mới → Đã nhận → Đang nấu → Đang giao → Xong, bếp và quầy nhìn chung một màn hình, bấm một cái là chuyển bước:

Trang quản lý đơn đặt món của website nhà hàng: mã đơn, trạng thái Đang giao — Xong, hình thức Đến lấy hoặc Giao, thanh toán COD và tổng tiền euro.
Trang quản lý đơn của một quán đang chạy thật: mỗi đơn có mã, trạng thái, hình thức nhận hàng và tổng tiền. Tên và số điện thoại khách đã được làm mờ trước khi đăng.

Sáng mở trang quản lý xem hôm nay ai đặt bàn, mấy giờ, mấy người — không có cảnh hai nhóm chung một bàn, vì chống trùng nằm ở tầng cơ sở dữ liệu chứ không nhớ bằng đầu:

Trang quản lý đặt bàn của website quán ăn: danh sách theo ngày giờ, số người, số bàn, trạng thái chờ và nút đánh dấu khách đã tới.
Tab đặt bàn: thêm khách gọi điện đặt bằng tay, đánh dấu “Đã tới”, huỷ, hoặc chặn số hay bom bàn. Cột tên khách và số điện thoại đã làm mờ.

Số bom đơn ba lần thì cho vào danh sách đen. Hết món giữa buổi thì sửa thực đơn, tải luôn ảnh vừa chụp, web đổi ngay. Cuối tháng mở báo cáo: bao nhiêu lượt đặt bàn, bao nhiêu đơn, doanh thu, món nào bán chạy. Web chạy sẵn 13 thứ tiếng. Và điều tôi tiếc nhất cho các quán chưa có: mỗi quán một cơ sở dữ liệu riêng, danh sách khách nằm trong tay chủ quán — chuyện lưu ở đâu, mã hoá thế nào, mình đã viết riêng một bài về bảo mật.

Nói được thì phải chỉ ra được. Thanh Long Asia Imbiss ở Lübeck: web ba thứ tiếng, thực đơn 146 món, giao 9 vùng mã bưu chính, phí giao 2,5 €, đơn tối thiểu 15 €. Thêm Asia Haus Bambus, OISHII NEM bên Đức, Vietbowls ở Šaľa (Slovakia) với 194 món. Tổng cộng 9 tiệm và quán thật đang chạy, tính tới 19/07/2026. Chồng tôi viết ra bộ máy này: từ một file cấu hình sinh ra một website quán ăn hoàn chỉnh — giao diện, backend, tên miền riêng — trong khoảng một phút.

Bên Đức người ta tìm cái này bằng cụm eigene Website bestellen — tự đặt làm website riêng cho quán. Tiền: trọn gói trả một lần, ba mức 249 € / 590 € / 990–1.490 €. Không phần trăm mỗi đơn, không phí tháng. Tên miền .de trả thẳng nhà cung cấp, chừng 10–35 € một năm, không qua tay tôi. Hosting Cloudflare miễn phí. Đơn 28 € mất 3,64 € hoa hồng ở mức 13%, nên 590 € đúng bằng phần hoa hồng của 162 đơn đặt thẳng qua web riêng (590 ÷ 3,64). Nhưng nói cho hết: con số này chỉ thành tiền thật với những đơn khách chịu đổi sang đặt thẳng — quán không kéo được khách về thì không tiết kiệm được đồng nào.

Vậy bắt đầu từ đâu, và khi nào thì CHƯA nên làm web riêng?

Đừng bỏ app. Đổi vai của nó thôi: app là cái cửa cho người lạ bước vào, web riêng là cái bàn để khách quen ngồi lại. Khách ăn tới lần thứ ba mà vẫn đặt qua app thì mỗi lần anh chị vẫn trả 13–30% cho người vốn đã là khách của mình. Muốn thoát phụ thuộc nền tảng thì đi từng bước; tôi gọi lộ trình này là app nuôi web, web nuôi quán.

  1. Dựng web riêng có đặt món, đặt bàn — tên miền chính là tên quán. Chuyện website bóng ở trên là lý do tôi nhấn chữ “chính”.
  2. Khai hoặc nhận lại Google Business Profile, để khách gõ tên quán là ra web thật kèm nút đặt món. Không mất tiền, chỉ tốn công xác minh.
  3. Dán mã QR lên hộp đồ ăn, hoá đơn, tờ rơi kèm đơn: “Lần sau đặt thẳng ở đây, giảm X%”. Khách đang cầm hộp đồ ăn của quán trên tay — đó là lúc rẻ nhất để rủ họ về nhà mình.
  4. Ưu đãi cho đơn đặt thẳng. Đơn 28 € qua app tốn 3,64 €; giảm cho khách 1,5 € vẫn còn dư gần một nửa.
  5. Dùng dữ liệu trong trang quản lý: ai là khách quen, món nào bán chạy, khung giờ nào đông. Nhắn lại, làm combo, chặn số hay bom đơn.
  6. Giữ app cho khách mới và mỗi tháng đo đúng một con số: bao nhiêu phần trăm đơn đã về web riêng.

Bước 3 và 4 không phải tôi nghĩ ra — chính DEHOGA khuyến nghị đẩy mạnh Abholung và tự giao.

Giờ tới đoạn người bán web thường giấu. CHƯA nên làm nếu quán chưa có khách gọi lại lần hai, chưa có ai tự giao được, hoặc bận tới mức không ai kịp bấm nhận đơn — làm rồi bỏ xó thì 590 € cũng là tiền mất. NÊN bắt đầu nếu đã có khách gọi lại; đã tự giao được vài mã bưu chính; hoặc đơn tự giao đang gánh phần lớn doanh thu, tức đang trả 13–14% cho phần mình vốn tự chạy xe hết.

Muốn thử thì có ba bậc, bậc nào cũng dừng được. Bậc 0: gõ tên quán mình lên Google, xem kết quả đầu tiên trỏ về đâu. Bậc 1: tôi gửi link quán ở Lübeck đang chạy, anh chị đặt thử một món rồi xem đơn hiện lên trong trang quản lý. Bậc 2: nhắn tên quán với ảnh vài món và bảng giá, tôi dựng demo mang tên quán anh chị để bấm thử trên điện thoại — làm demo trước, ưng mới trả tiền; không hợp thì thôi, tôi không nhắn lại làm phiền.

Ki-ốt thuê thì cứ giữ, nó vẫn dắt khách mới tới. Nhưng nhà thì nên khởi công từ hôm nay. Muốn xem web thật và bảng giá thật thì ghé trang demo & báo giá làm web cho tiệm, hoặc nhắn thẳng cho mình.

Hỏi nhanh — đáp gọn

Bỏ Lieferando thì có mất hết đơn không?

Có thể mất phần đơn của khách lạ — đó là chỗ mạnh nhất của nền tảng. Nên tôi không khuyên bỏ. Giữ app cho người mới, đồng thời kéo khách quen về web riêng. Khi tỷ lệ đơn về web đủ lớn, anh chị mới có quyền tính chuyện cắt.

Hợp đồng Lieferando có ràng buộc lâu dài không?

Theo gastroinsider.de 2026: hợp đồng vô thời hạn, báo huỷ trước 30 ngày, không có phí cố định hàng tháng. Nhưng anh chị nên đọc lại đúng bản hợp đồng của quán mình, vì điều khoản từng quán có thể khác.

Làm web riêng có phải trả phí hàng tháng không?

Không. Trọn gói trả một lần 249 / 590 / 990–1.490 €, không phần trăm mỗi đơn, không phí tháng. Chỉ có tên miền .de trả thẳng cho nhà cung cấp khoảng 10–35 € một năm. Hosting chạy trên Cloudflare miễn phí.

Tôi không rành máy tính, ai sửa thực đơn cho tôi?

Anh chị tự sửa được trong trang quản lý: đổi giá, tải ảnh món, đổi giờ mở cửa, bấm xong web đổi ngay. Phần dựng ban đầu tôi làm hết, anh chị chỉ cần gửi ảnh món và bảng giá.

Web riêng có kéo khách mới về không?

Không tự kéo. Khách mới đến từ Google Business Profile, từ mã QR trên hộp đồ ăn, từ khách cũ giới thiệu — và vẫn từ app. Ai nói làm web xong là có đơn ngay thì anh chị nên cẩn thận.

Về tác giả — Mợ Dung. Xuất thân dân buôn vật tư ngành nail, từng xuất cả container 40 feet cho các đội thợ Việt ở Mỹ, Anh, Đức, Tây Ban Nha, Tiệp — chốt đơn với khách nước ngoài tới hai ba giờ sáng theo múi giờ của họ. Giờ mình làm website và hệ thống CRM/marketing cho tiệm nail, nhà hàng, siêu thị của người Việt ở nước ngoài; ba năm rèn bán hàng trong BNI, học trực tiếp thầy Phạm Thành Long. Phần kỹ thuật là chồng mình — Phạm Thế Anh — trực tiếp dựng: học Đại học Thương mại và NIIT, từng làm ở công ty web Bitweb, tự đưa doanh nghiệp ngũ kim của mình từ quyển sổ tay lên phần mềm quản lý 4.000 mã hàng. Câu hai vợ chồng hay nói với nhau: “Sao chép được nhưng không bán được; bán được cũng không làm ra được.” Có gì cứ nhắn: facebook.com/modung8.

Nguồn tham khảo

Cập nhật: 28/07/2026 — các mức phí trong bài do trang chuyên ngành Đức tổng hợp, không phải biểu phí chính thức của Lieferando; anh chị kiểm lại hợp đồng của quán mình trước khi quyết định. Ảnh màn hình lấy từ quán thật, đã làm mờ tên và số điện thoại khách.

Từ khóa trong bài: #nhà hàng #chủ tiệm #làm website #đặt món online #Lieferando #việt kiều #marketing #bán hàng